TẬP ĐOÀN LỤM VE CHAI A06
WELCOME YOU TO FORUM A06!!!
Hãy yêu thương nếu muốn yêu thương, hãy nói điều muốn nói, làm điều muốn làm cho bạn bè, người thân của mình, đừng ngần ngại! Hãy tận hưởng những vẻ đẹp của cuộc sống nhiều như có thể và hãy gắng không làm tổn thương người khác, gắng sống sao cho vui, lòng thanh thản. Còn cuộc sống là còn tất cả, giống như bức hình những bông hoa nở trên thân cây cằn khô, những người còn sống sẽ tiếp tục những gì mà những người đã ra đi còn dang dở...
TẬP ĐOÀN LỤM VE CHAI A06

Đây là một sân ăn chơi xả láng, mời những ai rảnh rỗi dở hơi đk tham gia cùng Spam cho Zui! Kính mời!
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Mọi thắc mắc liên quan đến 4Rum xin liên hệ YH jimy_kieu , Sđt: 097(5).22.36.00

Share | 
 

 Tuổi 20...!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Mr.Bym
KHÔNG CÒN GÀ NỮA!
KHÔNG CÒN GÀ NỮA!
avatar

Sinh Nhật : 16/08/1991
Nam
Tham gia : 29/05/2010
Tổng số bài gửi : 409
A06$ : 30676
Được cảm ơn : 317
Tìnhtrạng yêu đương : cô đơn

Bài gửiTiêu đề: Tuổi 20...!   Sun 26 Dec 2010, 5:30 pm

(Dân trí) - Tôi gửi lại tuổi 20 một chút gì để
nhớ, một chút gì để mong. Tôi bận rộn và hối hả để bon chen với nhịp
sống đời thường, nhanh quá, vội vã quá! Tôi đã để tuổi hai mươi trôi qua
tự lúc nào!


Tuổi
hai mươi của tôi đã đi qua mà chưa làm được những dự định hay những gì
tôi đã có kế hoạch vạch ra trước khi bước sang tuổi hai mươi.Hai mươi tuổi, tôi
có quyền được sống, được yêu, được cho và được nhận. Nhưng tôi tự vấn
lòng mình: tôi đã sống như thế nào khi tôi ở tuổi hai mươi, ở tuổi hai
mươi, tôi đã yêu làm sao? Tôi đã cho được gì và nhận được những gì?

Ảnh minh hoạ (nguồn VTV6)


* * *

Ở vào tuổi đó, cái độ
tuổi mà người ta vẫn gọi là thời xuân trẻ với nhiều khát vọng lớn lao
và những ước mơ cháy bỏng, tôi cố gắng sống để theo kịp bước đi của xã
hội thời đại mới.

Cuộc sống mới đã tôi
luyện cho tôi cách sống vội vàng cuống quýt, tôi cũng nhận thấy mình trở
thành con người tồi tệ tự lúc nào!

Tôi thầm ghen tỵ khi
đứa bạn thân có được những gì mà mình mong muốn, tôi dẫm đạp lên đầu của
những người sau tôi để bước đi, tôi ích kỷ không muốn người khác hơn
mình, tôi bỏ cuộc khi thấy mình đã quá mệt mỏi và không đủ tự tin…

Tôi tự hỏi vì sao
mình lại như thế, vì cuộc sống thời đại mới như thế hay là chính con
người tôi đã thay đổi? Giá như tôi không ích kỷ với người bạn của mình
thì tôi đã có một tình bạn tuyệt vời và tôi sẽ gặt được nhiều niềm vui
hơn nữa.

Giá như tôi tự bước
đi trên đôi chân của mình mà không dẫm đạp lên những người bạn của tôi
thì cuộc sống của tôi sẽ có nhiều người quan tâm hơn nữa, giá như tôi
không bỏ cuộc và nắm lấy cơ hội của chính mình, giá như tuổi hai mươi
của tôi quay lại để tôi làm lại những gì tôi không làm được, tôi lấy lại
những gì đã mất…

* * *

Tình yêu tuổi hai
mươi của tôi cũng có đủ màu sắc và hương vị của cuộc sống, và nó cũng đủ
những gia vị tình yêu: một chút ngọt ngào của hai trái tim hạnh phúc,
một tình cảm mãnh liệt, mặn mà sôi nổi như vị của muối, một chút cay khi
tôi đang ghen, hay nêm một vị đắng khi tình yêu rời bỏ. Vậy tại sao
tình yêu lại rời bỏ tôi?

Là vì người yêu của
tôi không rộng lòng tha thứ hay là vì tôi hờn dỗi quá nhiều? Phải chăng,
nếu tôi ít hờn dỗi ít đi, tôi vị tha nhiều hơn thì tình yêu tuổi hai
mươi của tôi sẽ tốt hơn phải không?

Tôi thầm trách mình
giá như ngày đó, tôi không để cho anh chờ đợi tôi dưới những cơn mưa
dài, tôi không để người tôi yêu phải bực dọc về tôi, giá như ngày đó tôi
nắm tay anh thật chặt để anh mãi không vuột khỏi tầm tay tôi, để rồi tôi bây giờ tiếc nuối và khổ đau khi tình yêu tuổi hai mươi rời xa tôi mãi mãi.

* * *

Tuổi hai mươi, tôi
cũng cho đi rất nhiều. Tôi “cho” bạn tôi những câu chuyện nhàm chán đến
mức không chịu nổi của tôi, cho bạn tôi những lo lắng khi tôi xa nhà,
cho bạn tôi những thất vọng khi không thực hiện lời hứa của mình.

Tôi cho đi những nỗi
buồn và sầu tủi, chỉ giữ lại những niềm vui cho riêng bản thân. Hai mươi
tuổi tôi chưa hề cho bố tôi một câu nói ngắn gọn với ba từ “con yêu
bố”, tôi cũng chưa từng tặng mẹ tôi một nụ hôn yêu thương ngọt ngào.

Và tôi nhiều buồn
phiền và rắc rối đến nỗi dành chúng cho bố mẹ của tôi. Tôi xót xa khi
trên bàn tay chai sạn của bố tôi đã nhiều vết đồi mồi và đau đớn khi đôi
vai mỏng manh của mẹ tôi ngày một yếu đi!

Vậy sao khi ở tuổi hai mươi, tôi đã không làm được gì cho những người thân yêu của mình lại còn đòi hỏi ở họ những gì chứ?

Tôi trách bố mẹ tôi,
khi tôi đang sống ở tuổi hai mươi với bao nhiêu kế hoạch và dự định, họ
không cho tôi nổi một chiếc xe máy để bằng bạn bằng bè, tôi giận những
người sinh ra tôi đã không dành cho tôi những gì người ta có, mà suốt
ngàychỉ là những câu nói mà tôi cho là vô nghĩa và lẩm cẩm.

Nhưng, hai mươi tuổi
tôi đã có được những gì để tặng bố mẹ tôi? thậm chí tôi không còn biết
sinh nhật của họ là ngày bao nhiêu nữa!!! Vậy hai mươi tuổi tôi đã cho
ai? Và cho được những gì? Giá như, tôi được trở lại tuổi hai mươi!

* * *

Xuân Diệu đã từng
buồn bã “cho thì nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu”, những đứa trẻ mồ côi
không hạnh phúc và ấm áp vì không nhận được tình yêu của bố mẹ chúng.
Còn tôi, tôi sống sung sướng và hạnh phúc hơn so với nhiều người. Bởi
tôi nhận được những tình yêu thương.

Khi đau ốm và khó
khăn, con người ta cần gì nhất? Đó chính là lúc cần một bàn tay đặt lên
trán và lời hỏi han về sức khỏe, cần một lời động viên, tôi sung sướng
và hãnh diện hơn ai hết vì tôi có tất cả những điều đó.

Khi vấp ngã, con
người ta cần gì nhất? đó không phải là một bàn tay chìa ra và ta nắm lấy
nó mà là người mà chỉ dẫn cho ta đứng lên như thế nào, và phải đứng làm
sao cho vững. Tôi hạnh phúc và tự hào vì đó là tôn chỉ của bố tôi
truyền lại cho tôi, cũng là người bày cho tôi cách đứng lên khi vấp ngã.


Tôi cảm thấy lòng
mình ấm áp và cũng tự nhận thấy mình may mắn khi được mẹ của tôi răn dạy
cách làm người có đạo đức, sống có tình có nghĩa. Tôi nhận được từ mẹ
của tôi từ những bài ca dao là tinh hoa cốt yếu của dân tộc, là niềm tự
hào của đất nước Việt Nam.

Làm thế nào để cống
hiến, làm thế nào để sống mà không hối tiếc, làm thế nào để xứng đáng
với những người làm nên lịch sử, hi sinh xương máu để dành cho ta cuộc
sống ngày hôm nay? Tất cả câu trả lời chính là thế hệ tuổi hai mươi phải
tiếp nhận gánh trách nhiệm đó trên đôi vai lực lưỡng của mình.

Đừng ngại ngần khi
bạn là người khuyết tật, vì đất nước của chúng ta chỉ cần ý chí và lòng
quyết tâm xây dựng quê hương chứ không cần đến những người lùi bước.
Đừng tự hào khi bạn
là người thật sự giỏi khi bạn chưa cống hiến, mà hãy cố gắng sống cho
xứng đáng với đất nước con người Việt Nam.
Bym: Chúng ta đang chuẩn bị bước sang tuổi 20, cái tuổi mà mọi người điều hối tiếc mỗi khi nó đi qua. Chính vì thế hãy sống thật ý nghĩa và làm việc hết mình ở lứa tuổi này nha các bạn.


_________________________________________*****_*****_________________________________________




Công an nhân dân, ủy ban nhân dân, viện kiểm soát nhân dân...tất cả là nhân dân
Tại sao chỉ mỗi kho bạc là Nhà Nước ...???
Về Đầu Trang Go down
http://motchaihaixi.8forum.net
Mr.KaLu
Gà trưởng Thành
Gà trưởng Thành
avatar

Sinh Nhật : 02/10/1991
Nam
Tham gia : 02/08/2010
Tổng số bài gửi : 181
A06$ : 25721
Được cảm ơn : 9
Tìnhtrạng yêu đương : hạnh phúc keke

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Mon 27 Dec 2010, 12:36 pm

ec bj h moi len 20 ak. tuong 40 hay 50 roi chu hahaha

_________________________________________*****_*****_________________________________________

Không có bạn tôi vẫn sống.
Không có bạn tôi vẫn đi về phía trước.
Không có bạn tôi vẫn trò chuyện với mọi người.
Không có bạn tôi vẫn cười đùa.
Không có bạn tôi sẽ không còn muốn bệnh.
nhưng....
Không có bạn cuộc sống không còn ý nghĩa.
Không có bạn phía trước vẫn là màu đen.
Không có bạn những cuộc nói chuyện với mọi người dường như vô vị
. Không có bạn thì nụ cười đó của tôi dường như rất gượng.
Không có bạn bệnh làm gì để chẳng ai lo lắng..."...





Về Đầu Trang Go down
bigpig1430
Gà Xì-Teen
Gà Xì-Teen
avatar

Sinh Nhật : 30/08/1991
Nữ
Tham gia : 10/07/2010
Tổng số bài gửi : 136
A06$ : 25960
Được cảm ơn : 11
Tìnhtrạng yêu đương : Yêu từ từ

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Mon 27 Dec 2010, 3:45 pm

beo ngeo nhu hu
haha

_________________________________________*****_*****_________________________________________

Về Đầu Trang Go down
Jimy
ADMIN-GÀ VIP
ADMIN-GÀ VIP
avatar

Sinh Nhật : 26/06/1991
Nam
Tham gia : 27/05/2010
Tổng số bài gửi : 219
A06$ : 31773
Được cảm ơn : 17
Tìnhtrạng yêu đương : Ra trường mới biết!

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Tue 28 Dec 2010, 7:40 pm

18 tuổi...

Tôi lớn lên và cứ thế lớn lên
18 tuổi cũng đong đầy sương gió
yêu thiên nhiên trời xanh và cây cỏ
tuổi ấu thơ gắn liền cánh diều xa

18 tuổi chưa biết gì yêu cả
vẫn tôn thờ nền chủ nghĩa độc thân
bởi tình yêu chưa dâng hiến một lần
còn để đấy khát khao niềm cháy bỏng...

Bởi cuộc sống biết bao điều Được-Hỏng
yêu một người mà chẵng dám nói ra
? ơi ?, ? có thấu tình ta?
dù một chút @ vô cùng mãn nguyện

Nhung với nhớ chung nhau cùng hoà quyện
chẵng thơ nào mà tả hết tâm tư
sợ bộc lộ tình bạn sẽ tổn hư
thà câm nín, và thà rằng như thế...

18 tuổi ơi sao ta không thể
có biết không điều khó nhất trên đời
làm nam tử mà tình cảm đầy trời
chí làm trai ta tung hoành ngang dọc.

hìhì .......Điều khó nhất trên đời làm làm một trang nam tử ý chí vững vàng mà tình cảm lại mênh mang...!
Giờ đang 19 cũng sắp 20 gòy!
bài viết hay đấy, đáng để suy ngẫm, thanks mây` Bim Bim Snack

_________________________________________*****_*****_________________________________________

Biển học mênh mông quay đầu là bờ..!!! Shocked
Về Đầu Trang Go down
http://vietplog.blogspot.com
Mr.KaLu
Gà trưởng Thành
Gà trưởng Thành
avatar

Sinh Nhật : 02/10/1991
Nam
Tham gia : 02/08/2010
Tổng số bài gửi : 181
A06$ : 25721
Được cảm ơn : 9
Tìnhtrạng yêu đương : hạnh phúc keke

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Wed 29 Dec 2010, 2:08 pm

ec het 20 roi toi 18 la sao may cha noi.

_________________________________________*****_*****_________________________________________

Không có bạn tôi vẫn sống.
Không có bạn tôi vẫn đi về phía trước.
Không có bạn tôi vẫn trò chuyện với mọi người.
Không có bạn tôi vẫn cười đùa.
Không có bạn tôi sẽ không còn muốn bệnh.
nhưng....
Không có bạn cuộc sống không còn ý nghĩa.
Không có bạn phía trước vẫn là màu đen.
Không có bạn những cuộc nói chuyện với mọi người dường như vô vị
. Không có bạn thì nụ cười đó của tôi dường như rất gượng.
Không có bạn bệnh làm gì để chẳng ai lo lắng..."...





Về Đầu Trang Go down
Jimy
ADMIN-GÀ VIP
ADMIN-GÀ VIP
avatar

Sinh Nhật : 26/06/1991
Nam
Tham gia : 27/05/2010
Tổng số bài gửi : 219
A06$ : 31773
Được cảm ơn : 17
Tìnhtrạng yêu đương : Ra trường mới biết!

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Thu 30 Dec 2010, 3:19 pm

18 tuoi la` thoi` diem sang tac bai` tho ra doi` thoy ma`, lam` gi` muk m ha' hoc' ngac nhien zu~ za....hum`, thik spam ha

_________________________________________*****_*****_________________________________________

Biển học mênh mông quay đầu là bờ..!!! Shocked
Về Đầu Trang Go down
http://vietplog.blogspot.com
Mr.Bym
KHÔNG CÒN GÀ NỮA!
KHÔNG CÒN GÀ NỮA!
avatar

Sinh Nhật : 16/08/1991
Nam
Tham gia : 29/05/2010
Tổng số bài gửi : 409
A06$ : 30676
Được cảm ơn : 317
Tìnhtrạng yêu đương : cô đơn

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   Thu 30 Dec 2010, 3:52 pm

Nhìn cái bảng spam kìa... ối zời ơi...Bym vô đối rùi, kaka. Jimy mà có được 15% thôi, gà wá đi sd:
., ., ., .,
AE cố gắng theo đuổi nha, chú kalu zề wê chắc ít onl ae tranh thủ cướp giải đi,kaka :,: 89 nikia uocmo

_________________________________________*****_*****_________________________________________




Công an nhân dân, ủy ban nhân dân, viện kiểm soát nhân dân...tất cả là nhân dân
Tại sao chỉ mỗi kho bạc là Nhà Nước ...???
Về Đầu Trang Go down
http://motchaihaixi.8forum.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tuổi 20...!   

Về Đầu Trang Go down
 
Tuổi 20...!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TẬP ĐOÀN LỤM VE CHAI A06 :: GÓC SINH VIÊN :: Sinh viên tâm sự-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs